EM BÉ BÁN DIÊM
nguyên tác của Hans Christian Andersen
Vào một đêm Giáng sinh trời đầy tuyết. Mọi người đều vội vã trở về nhà để đón mừng ngày lễ cùng với gia đình của mình.
Trong khi đó có một em bé nghèo bán diêm kiếm sống vẫn đang đứng trên đường. Từ sáng đến khuya chẳng có ai chú ý đến em. Em bé nghèo không bán được một hộp diêm nào. Em rất lạnh, đói và mệt.
Em mệt mỏi bước sang đường và bị một chiếc xe ngựa đang lao nhanh đâm phải. Em bị ngã, còn những que diêm bắn tung tóe trên lòng đường ẩm ướt. Đôi giầy của em vốn đã rách bươm , gìơ thì đã hỏng hẳn. Hầu hết chỗ diêm còn lại đều bị ướt. Em cầm những que ít ỏi còn khô trong tay và lê bước trên đường bằng đôi bàn chân trần.
Đêm đã khuya, tuyết vẫn đang rơi. Mọi người đều hạnh phúc quay quần ở nhà. Em bé nghèo dừng ngoài ngắm nhìn một gia đình hạnh phúc qua ô cửa sổ. Khung cảnh ấy khiến em nhớ đến người mẹ đã qua đời của mình :


